Nổi Buồn Lớn Nhất Khi Cha Mẹ Già

Nỗi buồn lớn nhất của Cha Mẹ khi già yếu, chính là buộc phải trở nên "thận trọng" hơn với những đứa yêu thương của mình đã mang nặng đẻ đau. Vì khi các con lớn lên, nhiều kiến thức hơn, dần thiếu kiên nhẫn và xem thường Cha Mẹ khiến họ trở thành một "Con Nhím" thận trọng.

Con cái và Cha Mẹ vốn thuộc hai thế hệ. Tuổi già như ngọn đèn trước gió. Đừng để sự vô tâm của bạn khiến họ phải muộn phiền.

Thủa ấu thơ, trong mắt trẻ, Cha Mẹ là người biết mọi thứ, mạnh hơn tất cả. Cha Mẹ như hai ngọn núi, che chở, mang lại bình yên cho những đứa con yêu.

Nhưng đến một ngày, những "ngọn núi" ấy không còn sừng sững nữa. Đó là khi Cha Mẹ về già. Họ có nhiều điều không dám hỏi, không dám đề cập với con.

Lý do đơn giản, tuổi tác khiến họ dễ tổn thương; trong khi con cái tự cho mình nhiều kiến thức hơn và dần xem thường Cha Mẹ.

Đó là một trong những nỗi buồn và cô đơn lớn nhất của tuổi già. Sinh lão bệnh tử, con người không ai thoát khỏi quy luật tự nhiên ấy. Khi Cha Mẹ còn trẻ, họ chăm sóc bạn từng tí, bên bạn khi bạn ốm đau, thức khuya quạt cho bạn ngủ. Lúc họ về già, đây là lúc quay lại vòng tuần hoàn ấy.

Bạn thành công như ngày hôm nay, công ơn lớn nhất là nhờ Cha Mẹ. Xưa kia, khi bạn làm điều sai trái, Cha Mẹ la bạn vì yêu thương. Nhưng khi bạn lớn lên trưởng thành, thành đạt quay về cho Cha Mẹ tí quà thì nói ra những lời khó nghe, những câu độc địa, họ im lặng. Điều đó không đồng nghĩa là bạn đúng, mà vì họ quá tổn thương, không thể nói nên lời nữa.

Cha Mẹ sợ, nếu nặng lời, thì bạn sẽ đi mất. Đời người vốn không dài, tuổi già như ngọn đèn trước gió. Dù bạn là ai, trở thành người thế nào, Cha Mẹ chỉ muốn ở bên bạn, ngắm nhìn người quan trọng nhất cuộc đời đến khi nhắm mắt xuôi tay.