Tào Tháo và Lưu Bị uống một bữa rượu, một cuộc trò chuyện, hé lộ bí quyết dựng nghiệp

Tào Tháo đã bày ra tiệc rượu, mời Lưu Bị tới uống, nói chuyện thế sự, anh hùng. Một bữa rượu, một cuộc trò chuyện, được xem là câu chuyện kinh nghiệm nghề nghiệp kinh điển nhất Tam Quốc lúc bấy giờ.

Sau khi giúp đỡ Tào Tháo xử lý Lã Bố, Lưu Bị theo Tào Tháo về Hứa Xương.

Mưu sĩ bên cạnh khuyên Tào Tháo nên giết Lưu Bị, diệt trừ hậu họa về sau, Tào Tháo tuy miệng nói mọi thứ đều nằm trong tính toán, nhưng trong lòng vẫn có lo lắng nhất định về Lưu Bị.

Lưu Bị lúc này xuống dốc tới mức về đầu quân cho mình rồi, Tào Tháo còn nghi ngại điều gì?

Sở dĩ Tào Tháo còn nghi ngại về Lưu Bị, đó là bởi vì ở Lưu Bị, có ba điểm không thể xem thường: một là Lưu Bị nổi tiếng nhân nghĩa, chí lớn xa vời; hai là có hai hổ tướng Quan Vũ và Trương Phi thề chết tháp tùng; ba là với danh phận "con ông cháu cha", ngày sau, Lưu Bị chỉ cần hô một tiếng là sẽ có vạn người đi theo.

Vì vậy, Tào Tháo đã bày ra tiệc rượu, mời Lưu Bị tới uống, nói chuyện thế sự, anh hùng. Một bữa rượu, một cuộc trò chuyện, được xem là câu chuyện kinh nghiệm nghề nghiệp kinh điển nhất Tam Quốc lúc bấy giờ.

Thưởng rượu luận anh hùng

Ngày hôm đó, hai người Quan Vũ Trương Phi đều không ở cùng, Lưu Bị đang tưới nước trong vườn thì Hứa Chử, Trương Liêu đến mời ông tới chỗ Tào Tháo một chuyến. Lưu Bị đi theo hai tướng tới chỗ Tào Tháo, vừa gặp mặt, Tào Tháo đã nói, Huyền Đức lão đệ, dạo này bận việc lớn nhỉ.

Lưu Bị hơi giật mình, sau khi Tào Tháo nói việc lớn ở đây là trồng rau tưới nước, học làm vườn, Lưu Bị mới thở phào nhẹ nhõm.

Dã tâm của Tào Tháo, Lưu Bị biết, một người ăn nhờ ở đậu như ông, ít nhiều gì cũng phải có chút sắc bén.

Hai người đến một đình viên nhỏ, trên bàn đá có đặt một đĩa mận, bên cạnh là một bình rượu nấu, hai người ngồi đối diện nhau, khề khà thưởng rượu, rượu uống được nửa bình, mây đen bỗng kéo tới ùn ùn, mưa lớn sắp rơi, hai người trông ra phía bầu trời xa xăm.

Tào Tháo và Lưu Bị uống một bữa rượu, một cuộc
      trò chuyện, hé lộ bí quyết dựng nghiệp - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Tào Tháo hỏi Lưu Bị, Huyền Đức, ngươi có biết phép biến hóa của rồng không?

Lưu Bị nói, không biết, thừa tướng học rộng hiểu cao, Bị tôi sẵn lòng nghe dạy.

Tào Tháo nhìn ra phía bầu trời cuồn cuộn mây đen nói, rồng có thể to có thể nhỏ, có thể hiện cũng có thể ẩn, khi to có thể cuộn mây nhả sấm, khi nhỏ là để ẩn thân; khi bay có thể cao lên giữa vũ trụ, khi lại có thể ẩn giữa những lớp sóng cuồn cuộn ngoài xa, cũng giống như bậc anh hùng trong thiên hạ vậy, Huyền Đức ngươi ngao du bốn phương đã nhiều năm, hãy nói xem, thiên hạ này, ai có thể được xem là anh hùng.

Lưu Bị hỏi, Viên Thuật vùng Hoài Nam (bao gồm phía Nam sông Hoài và phía Bắc sông Trường Giang, Trung Quốc), binh nhiều lương đủ, liệu có thể xem là anh hùng?

Tào Tháo đánh giá, hắn chỉ là một bộ xương khô đang đặt một chân vào mộ phần, không xem là anh hùng.

Lưu Bị lại hỏi, Viên Thiệu vùng Hà Bắc, con ông cháu cha, gia thế hiển hách, độc chiếm Ký Châu, năng thần dưới trướng không kể siết, liệu có được xem là anh hùng?

Tào Tháo cười nói, Viên Thiệu ngoài trông có vẻ mạnh mẽ nhưng gan lại nhỏ, nhu nhược thiếu quyết đoán, muốn làm việc lớn nhưng lại chỉ biết cái lợi trước mắt, cũng không phải anh hùng.

Lưu Bị lại hỏi tiếp, Lưu Biểu, người đời xưng "Giang Hạ bát tuấn", uy trấn Cửu Châu, liệu có được xem là anh hùng?

Tào Tháo nói, Lưu Biểu có danh mà không có thực, không có thực lực thực sự, cũng chẳng phải anh hùng.

Sau đó, Lưu Bị hỏi Tôn Sách, Lưu Chương… thì sao.

Tào Tháo nói, Tôn Sách mượn uy danh của cha, còn Lưu Chương tuy là hoàng gia tông thất như cũng chỉ là một con chó giữ của mà thôi, còn Trương Tú, Trương Lỗ, Hàn Toại, những người tầm thường đó cũng chẳng phải là anh hùng gì cho cam.

Cuối cùng, Tào Tháo dùng tay chỉ mình và Lưu Bị, cười nói: Thiên hạ có thể xưng anh hùng, chỉ có hai chúng ta.

Lưu Bị nghe xong, giật mình đánh rơi cả đũa, vừa hay lúc này trời nổi sấm ầm ầm, Lưu Bị ngay lập tức lấp liếm, nói tiếng sấm to quá làm Bị giật cả mình.

Trong mắt của Tào Tháo, một anh hùng, là người có cái uy của rồng, trong lòng có chí lớn, trong tâm có huyền mưu, biết co biết duỗi, biết ẩn biết hiện và có một tầm nhìn xa rộng.

Tào Tháo và Lưu Bị uống một bữa rượu, một cuộc
      trò chuyện, hé lộ bí quyết dựng nghiệp - Ảnh 2.

Tào Tháo và Lưu Bị trên màn ảnh nhỏ

Cuộc đối thoại luận anh hùng của Tào Tháo và Lưu Bị, có thể đưa ra lời khuyên cho người đi làm hiện nay.

Người đầu tiên mà Lưu Bị nhắc tới là Viên Thuật, Viên Thuật là chư hầu khá có thế lực thời bấy giời, nhưng Tào Tháo lại khịt mũi khinh thường, vì sao?

Có thể thấy trong quá trình làm việc với cha con Tôn Kiên, Viên Thuật là một người có tầm nhìn hạn hẹp, nông cạn, không nhìn ra được điểm tốt của đồng đội, lời hứa với cấp dưới cũng luôn chần chừ, không thực hiện.

Cũng chính vì vậy, Tôn Sách sau đó đã rời Viên Thuật, tự lập ở Giang Đông, khi Viên Thuật thất bại chạy lạc, một người từng là cấp dưới như Tôn Sách cũng không muốn thu nhận.

Bất kể là nhân viên thông thường hay ông chủ, phải có một tầm nhìn xa vời, biết suy tính về lâu về dài.

Nhân viên làm việc chỉ nhìn đồng lương, cả đời ắt sẽ mãi tầm thường

Rất nhiều người khi lựa chọn công việc đều chỉ nhìn mức lương, không nghĩ tới những nhân tố khác, đây là một suy nghĩ vô cùng nhỏ hẹp, nông cạn.

Ngoài việc nhìn mức lương, chúng ta cũng cần phải để ý xem công việc này liệu có thể giúp chúng ta nâng cao năng lực, tích lũy kinh nghiệm, quan hệ, kĩ năng mới… hay không, nhiều khi, mức lương không phải là thứ quan trọng nhất.

Đây chính là cái gọi là biết suy tính về lâu về dài, một người như vậy tuyệt đối sẽ không chỉ nhìn vào chút lợi ích trước mắt, anh ta luôn hiểu được rằng khổ trước sướng sau, lúc này co lại âm thầm nỗ lực, ngày sau "duỗi ra", khi mình đã đủ lông đủ cánh, vậy thì lợi ích anh ta kiếm được sau này sẽ còn gấp nhiều lần trước mắt.

Tào Tháo và Lưu Bị uống một bữa rượu, một cuộc
      trò chuyện, hé lộ bí quyết dựng nghiệp - Ảnh 3.

Lãnh đạo có tầm nhìn hạn hẹp, không biết toát lên "uy rồng", sẽ khó mà đi được xa, làm được lớn

Chẳng hạn như việc hứa với cấp dưới rồi nhưng cố ý không thực hiện, luôn muốn bỏ ra ít nhưng có lại được nhiều, người như vậy trông có vẻ như tiết kiệm được một lượng vốn nhất định, nhưng thực ra lại đang tự đánh mất đi cơ hội giúp công ty trở nên lớn mạnh, nhân tài sớm muộn cũng đi mất.

Tầm nhìn của Viên Thuật nếu có thể rộng rãi một chút, biết nghĩ về lâu về dài một chút, kết cục nhất định sẽ không thảm hại như vậy.

Đây ngược lại chính là điểm hơn người của Tào Tháo và Lưu Bị. Chẳng phải ngẫu nhiên Tào Tháo cho rằng thiên hạ anh hùng chỉ có mình và Bị. Lưu Bị là một người có chí hướng xa vời, biết khổ trước sướng sau, biết co mình lại nương nhờ người khác, để sau này khi đã đủ lông đủ cánh rồi sẽ duỗi cánh bay xa, biết đầu tư cho nhân tài, bỏ nhiều công sức ra để chiêu mộ người tài, tầm nhìn rộng lớn, bao dung.

Bản thân Tào Tháo cũng không phải dạng vừa, ở Tào Tháo toát ra sự tham vọng, mưu lược và trí tuệ hơn người, toát ra cái uy của người "sinh ra để làm lãnh đạo", biết cách khiến cấp dưới phải can tâm tình nguyện làm việc cho mình.

Đó là những thứ mà một nhà lãnh đạo nên học hỏi, học cho mình cái uy của rồng, tầm nhìn và chí hướng của rồng. Có như vậy, mới có thể dẫn dắt và tạo ra một đoàn đội vững mạnh.